❖ CẨM NANG TU LUYỆN❖

Luận bàn về sự khác biệt giữa Đan Đạo thượng cổ và hiện đại

Luận bàn về sự khác biệt giữa Đan Đạo thượng cổ và hiện đại

Khụ khụ! Tại hạ Bạch Tiểu Thuần, người đời hay gọi là Đan Thánh, à không, là một thiếu niên ngoan ngoãn, lương thiện. Hôm nay cao hứng, ta xin múa rìu qua mắt thợ, nói đôi lời về Đan đạo.

Theo sự hiểu biết "khiêm tốn" của ta, sự khác biệt lớn nhất giữa Đan đạo thượng cổ và hiện đại nằm ở hai chữ: "Khuôn Khổ" và "Tạo Hóa".

Đan đạo hiện đại, chậc chậc, quá ư là cứng nhắc! Các vị Luyện Đan Sư ngày nay cứ chăm chăm vào đan phương, cân đo đong đếm từng ly từng tí. Sai một chút là sợ hỏng, sợ nổ lò (dù ta thấy nổ lò cũng... khá nghệ thuật mà). Cách làm này an toàn, tỷ lệ thành đan cao, nhưng lại đánh mất cái hồn của cỏ cây. Nó giống như rèn sắt vậy, thiếu đi sự biến hóa kỳ diệu.

Ngược lại, Đan đạo thượng cổ mà ta từng nghiên cứu qua các tàn phương, đó mới thực sự là nghịch thiên! Cổ nhân luyện đan không câu nệ hình thức. Họ dùng "Tâm" để dẫn dắt "Dược". Thảo mộc trong tay họ có thể hóa rồng hóa phượng, lấy vạn vật làm lò, lấy thiên địa làm lửa. Thứ họ cầu không phải là viên đan tròn trịa, mà là dược tính cực hạn, thậm chí sinh ra đan linh.

Đương nhiên, con đường thượng cổ rất nguy hiểm, sơ sẩy là... bùm! Nhưng các đạo hữu à, tu tiên là để Trường Sinh! Nếu không dám thử nghiệm, không dám ném cả trăm loại dược thảo kỳ quái vào lò xem nó ra cái gì (như Phát Tình... khụ, như Nghịch Hà Đan của ta), thì sao chạm tới đỉnh cao?

Tóm lại, hiện đại cầu "Ổn", thượng cổ cầu "Biến". Còn ta, Bạch Tiểu Thuần, ta dung hợp cả hai để tạo ra con đường vĩ đại của riêng mình. Thôi, ta phải đi trốn... à nhầm, đi bế quan đây, lò đan lại sắp nổ rồi!